Friday, December 14, 2012

VÌ SAO “CÁCH MẠNG HOA LÀI” CHƯA XẢY RA Ở VIỆT NAM?


Nguyễn Thiếu Nhẫn -(HenNheSaiGon) Ngay khi “42 trí thức yêu nước” đứng đầu bởi mấy tên Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Hồ Ngọc Nhuận… – những tên chó chết “ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng sản” đã lợi dụng tự do, dân chủ của Miền Nam đã tiếp tay CSBV xâm chiếm Miền Nam cách đây 37 năm – gửi lên Hội đồng Nhân dân thành Hồ xin phép biểu tình chống bọn bá quyền Trung Cộng đã giở trò ma bằng cách in hình đường lưỡi bò trên hộ chiếu của nước chúng nó thì những người đã từng bị VC giở giói đều biết ngay đây là cái trò ma mà VC đã dùng vào năm 2011.

Không cần phải là nhà báo như tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền mới biết “đây chỉ là màn kịch do sự chỉ đạo của đảng CSVN để trấn an trước đại họa diệt vong của dân tộc”.

Khi cuộc biểu tình vói khoảng 100 người tại Nhà Hát Lớn Sàigòn chấm dứt. Phải nói nhiều người rất ứa gan khi nghe tên chó chết Huỳnh Tấn Mẫm tuyên bố:

“Thật ra cũng vì bức xúc trước các hành động xâm lấn ngày càng lộ liễu của nhà cầm quyền Trung Quốc, nên các an hem cùng nộp đơn yêu cầu, nhưng thành phố chưa trả lời, hoặc là đã trả lời một cách dứt khoát là lúc này chưa cần thiết. Tuy nhiên số anh chị em rất là nóng lòng biểu lộ tinh thần yêu nước, cho nên đã họp lại. Nhất là những an hem phong trào sinh viên cũ là nồng cốt để họp nhóm anh chị em thanh niên, sinh viên, rồi kéo nhau đi biểu tình để biểu lộ lòng yêu nước của mình.

Tất nhiên chính quyền thành phố cũng có ngăn chặn ở các nẽo đường tiến tới Nhà HátLớn, nhưng cũng không phải là nặng nề như lần trước. Lần trước thì có va chạm giữa công an với người biểu tình, nhưng hôm nay do biết trước cho nên việc ngăn chận cũng vừa phải, chứ không phải gay gắt, áp đảo như trước. Do đó anh em tiến sâu vào Nhà Hát Lớn dễ dàng. Và khi vào trong thì anh chị em cũng hô to khẩu hiệu như: “Đả đảo nhà cầm quyền Trung Cộng xâm lấn VN”, “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” và những khẩu hiệu khác nằm trong yêu cầu của mình là chống Trung Quốc, không có gì khác ngoài khẩu hiệu đó. Cho nên có lẽ họ chẳng đặng đừng phải chap nhận việc hô khẩu hiệu của các bạn. Sau ột lúc hô khẩu hiệu rồi ca hát xong thì giải tán. Mà giải tán cũng trong vòng trật tự chứ không có những vấn đề gì xô xát giữa các anh em giữ trật tự với người biểu tình”.

Màn kịch càng lộ liễu khi nghe mấy tên Lê Hiếu Đằng, Hồ Ngọc Nhuận, Tương Lai lên tiếng phản đối nhà cầm quyền VC đã bố trí công an ngăn chận, bắt giữ không cho chúng nó tham dự cuộc biểu tình mà chúng nó đã làm đơn xin phép trên đài.

Xin hãy nghe ông giáo sư Tương Lai trả lời ký giả Mặc Lâm của đài RFA về lý do “Vì sao ngăn chặn lòng yêu nước?”:

“Tôi nghĩ sâu xa không phải ngăn chặn chúng tôi chống Trung Cộng đâu (nếu mà như thế thì tệ hại quá, như thế thì thành tay sai của Bắc Kinh mất rồi, nhưng tôi hy vọng rằng không phải thế); thế thì khi đàn áp người công dân, chính là họ sợ cuộc biểu tình của người dân chống Trung Quốc đẩy tới chống chính quyền.

Nếu vậy thì chỉ do “thần hồn nát thần tính” thôi, và nguyên cớ việc trấn áp là ở chỗ đó”.

Phải nói đây là một thằng giáo sư nịnh bợ VC có “lai-sân”! “Giáo sư” chó gì mà tới bây giờ không biết là VC là tay sai của Bắc Kinh?! Những người dân thường chứ cóc cần phải là giáo sư – như ông giáo sư Tương Lai này đều biết là VC đã là tay sai của Bắc Kinh từ thời “Bác Hồ dâm đảng” của chúng nó còn ở trong hang Pắc Pó. Mọi người đều biết VC là tay sai của Trung Cộng khi “Bác Hồ chó đẻ” của chúng nó sai Thủ Tướng VC Phạm Văn Đồngviết thư gửi Chu Ân Lai, Thủ Tướng TC công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu.

*

Cách đây một năm, khi cuộc “cách mạng hoa Lài” bùng nổ tại Tunisia, kế lan sang Ai Cập khiến hai tên bạo chúa Ben Ali và Mubarack đã phải bước xuống hai chiếc ngai vàng và đào thoát ra ngoại quốc để bảo toàn tính mạng của chúng.

Nhà cầm quyền CSVN lo sợ làn sóng “Cách mạng hoa Lài” sẽ lan nhanh ở Việt Nam nên đã ra tay đàn áp, bắt bớ, khủng bố các nhà tranh đấu cho dân chủ. Và chúng cũng đã cho một Trung Tướng Công An thực tập một cuộc đàn áp biểu tình.

Một số tay sai cò mồi từ trong nước viết bài gửi lên các diễn đàn điện tử với những lập luận non nớt, ấu trĩ chẳng bịp được ai, như có anh nhi nhô là “thời cơ chưa chín muồi, cần phải tìm “một ông VC có uy tín” để làm cuộc nổi dậy [sic] thì mới thành công.

Một tờ bán nguyệt san ở trong nước viết bài “Chuẩn bị cho cuộc xuống đường của dân tộc” có nội dung như sau:

“… Thế nhưng, cái chế độ độc tài ở Việt Nam, như tại Liên Xô và Đông Âu trước đây, là độc tài toàn trị: đảng CSVN nắm hết mọi quyền lực trong nước, từ lập pháp, hành pháp đến công an, quân đội, báo chí và ngay cả tôn giáo (Quốc Doanh). Nhân dân chẳng những bị cái vòng kim cô là hệ thống đảng, mà còn những cái vòng kim cô khác: bộ máy công an khổng lồ và Mặt trận Tổ quốc rộng khắp. Đây là 3 mạng lưới theo dõi từng lời nói, hành vi, tư tưởng con người. Thành ra thiết tưởng cũng nên nhận định như hai nhân vật lão làng từng ở trong lòng chế độ và đang đấu tranh rất mạnh mẽ.

-Đó là ông Nguyễn Minh Cần, từng làm Thành ủy Hà Nội và từng chứng kiến cuộc hạ bệ chính quyền CS Liên Xô: “Phân tích tình hình của VN ta hiện nay thì chưa có điều kiện chủ quan và khách quan đủ mức độ chín mùi cho một chủ trương như thế (ý nói “một cuộc vùng dậy” như lá thư thúc giục của một số ủng hộ viên rất nhiệt tình ở hải ngoại). Ai mà chủ trương như vậy là cố tình đẩy phong trào dân chủ nước ta đi vào một cuộc phiêu lưu cực kỳ tai hại chỉ có thể dẫn đến thất bại nặng nề. Đó sẽ là một tội ác trước phong trào dân chủ cũng như trước nhân dân. (Trích bài “Không được đùa với cách mạng, với nổi dậy” của Nguyễn Minh Cần).

-Thứ đến là nhạc sĩ Tô Hải tại Sàigòn, qua bài “Phấn đấu kí số 39 – Hương hoa Lài làm tôi nhức óc”: “Lúc này chưa phải là có thời cơ, địa lơi, nhân hòa! Các bạn thanh niên hãy hết sức thận trọng chớ có nghe theo những lời kêu gọi “xuống đường bằng bất cứ giá nào” bởi bất cứ ai! Hãy tự rèn luyện để trở thành một Wael Ghonim VN, một mình nhờ Facebook mà có thể liên kết được với 400.000 thanh niên Ai Cập… Bằng không, đổ máu, bắt bớ chắc chắn sẽ xảy.”

Lão Móc vì không đồng ý với hai vị “lão thành cách mạng” cũng như tờ bán nguyệt san về chuyện biểu tình nên có viết bài lên tiếng thì bị cụ nhạc sĩ Tô Hải chụp cho cái mũ tổ bố là“đặc công đỏ, là CIA”. Cụ còn nặng lời chê bai Lão Móc là “Móc này, Móc nọ” đủ điều.

Thế nhưng, khi vào tháng 6, khi 2 cuộc xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng chèn ép Việt Nam xảy ra ở hai đầu đất nước thì thấy hai cụ lão thành cách mạng im hơi, lặng tiếng, Lão Móc cũng mừng vì biết đâu hai cụ đã thấy mình… sai?

Trong khi đó thì “nhà dân chủ giả hình” Lê Nguyên Hồng, một tên công an VC bị tội ấu dâm tỵ nạn ở Thái Lan viết bài bưng bợ đảngViệt Tân tới tận… phao câu để hy vọng đảng này can thiệp cho định cư ở Mỹ (?!), mới đây đã bị bà Nguyễn Thu Trâm và nhiều người viết vạch mặt đã phải ngậm câm miệng hến và anh CAM Kami Ajinomoto lại tiếp tục đổi màu như những con tắc kè.

Thấy những cuộc biểu tình với những lời kêu gọi của các vị trí thức, các nhà lãnh đạo các tôn giáo có thể gây nguy hiểm cho Đảng và Nhà Nước ta, tên Công An Mạng Kami Ajinomoto bèn tìm cách chê bai để “kềm chế sự tác hại” như sau:

“Những việc làm tương tự kiểu này nhằm mục đích chính trị hoá cuộc biểu tình chống quân xâm lược… Một việc làm thiếu suy nghĩ và sự tính toán mang tính chất lợi dụng theo kiểu mượn đầu heo nấu cháo của chính trị gia” (Trích bài “Vì sao cuộc biểu tình ôn hòa ở Sàigòn ngày 19-6-2011” đã bất thành?” .

Những cuộc biểu tình đã xảy ra 10 lần và đã có lời kêu gọi cuộc biểu tình lần thứ 11 thì Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đã ra thông báo kêu gọi chấm dứt biểu tình. Đúng là Đảng và Nhà Nước ta “vừa đ. vừa run”. Cả một cái thông báo của thành phố Hà Nội, “niềm tin yêu và hy vọng” thuở nào mà chả có anh nào trong cái UBND ký tên, thật chẳng ra cái thể thống gì cả!

Anh CAM bột ngọt bèn đổi màu ngay tuýt sụyt với bài viết ra vẻ chê bai cái thông báo của UBND thành Hà là chuyện “Rung cây đe dọa Khỉ”. Theo anh CAM thì “THÔNG BÁO CỦA CHÍNH QUYỀN Hà Nội nhằm thăm dò phản ứng của dư luận, đặc biệt là nhằm để nắn gân, cân não các vị đầu đàn và những người tham gia biểu tình”.

“Con tắc kè đổi màu” còn nhi nhô:

“Nói tóm lại là, chúng ta chẳng cần “lao xao” mần chi cho mất thì giờ và nhụt ý chí, bà con nào thích yêu nước thì cứ xin mời xuống đường biểu tình tự nhiên, chẳng có gì mà phải sợ”. 

“Bà con nào thích yêu nước…”, đúng là miệng lưỡi mất dạy của con tắc kè đội lốt CAM!

Ngay sau đó thì y lòi đuôi cáo với lập luận là “nên lâu lâu rồi hãy biểu tình chứ cứ tuần nào cũng biểu tình thì… nhàm chán!” Và y cũng lộ rõ ra giọng CAM là dù có biểu tình thì cũng đâu có chống được Trung Cộng [sic!].

Trong khi anh Công An Mạng “Thần Bột Ngọt” hiện nguyên hình con tắc kè thì, “nhà dân chủ ấu dâm” bèn “chơi khó” đồng bào như sau:

“Chỉ có một cách duy nhất có thể hoá giải được mọi thủ đoạn của Công an đó là người dân phải đồng loạt xuống đường thật đông (ít nhất phải có vài ngàn người trở lên) thì mới có đủ áp lực”.

Và “nhà dân chủ ấu dâm” còn “cắt nghĩa đùi” như sau:

“Và với không gian đường phố hạn hẹp, lượng người lưu thông lúc 8-9 giờ sáng là rất lớn, nên việc giải tán biểu tình gần như không thể.”

Lập luận như thế đúng là lập luận của “tên dân chủ cỏ”!

Nên nhớ, ngay khi những cuộc biểu tình chưa xảy ra, Đảng và Nhà Nước ta đã cử một Trung Tướng CA thực tập một cuộc chống biểu tình.

Mười cuộc biểu tình vừa qua chỉ mới vài ba trăm người, người ta đã thấy công an, công an chìm, dân phòng, thanh niên xung phong… giở đủ trò để đàn áp một cách khốc liệt. Và cũng nên nhớ: dùi cui của CA không phải là “những bao cao su tình ái” mà Tướng CAHoàng Kông Tư “tặng cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ và đạn trong nòng súng của CA không phải là đạn mã tử!

Trong những cuộc biểu tình sinh tử của đồng bào đối với bạo quyền để giành lại tự do, dân chủ cho đất nước, những con tắc kè dù có khéo léo nguy trang cách nào, trước sau cũng sẽ bị phát hiện!

*

Trong khi nhà cầm quyền VC gia tăng đàn áp biểu tình. Trong khi các nhà dân chủ dỏm, các ông VC phản tỉnh (giả), phản kháng (vờ) ở trong nước tìm mọi cách ngăn chặn những cuộc biểu tình thì một vài tên ký giả chó chết ở hải ngoại lại quỵ lụy, xin xỏ về nước để… tác nghiệp.

Thậm chí mới đây có thằng nghị viên ở Houston còn lặp lại việc làm điên cuồng của tên “người đuôi chó” Trần Trường năm nào. Tên này đã dùng sở học của mình và lập luận để “bịt mắt, bắt dê” và “nổ như tạc đan”, như sau:

“Hoa Kỳ muốn hỗ trợ cho VN chận đứng tham vọng bành trướng của Trung Quốc. Đà Nẵng gần với Hoàng Sa, lỡ có gì thì cứu binh nhanh chóng nên Houston cần kết nghĩa chị em với Đà Nẵng. Liên Bang và thành phốHouston giải quyết nhiều vấn đề cùng một lúc, giúp cho VN đủ sức mạnh chận đứng sự bành trướng của Trung Quốc, nhưng cũng nhắc nhỡ VN về những vụ vi phạm nhân quyền”.

Tên này đã tổ chức đón tiếp Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ tịch Ủy Ban Về Người Việt Nam Ở Nước Ngoài với vài tên “người đuôi chó”. Bọn này đã biện minh việc làm của chúng là:

“Đấu tranh ôn hòa thì phải nhập cuộc, phải sáp lá cà và đương nhiên là phải trực diện đối thoại. Đối thoại hoặc nhập cuộc không có nghĩa là đầu hàng”.

Như mọi người đều biết: Cỏ đuôi chó rạp mình xuống khi ngọn gió lướt qua, sau đó sẽ trở lại bình thường.

“Người đuôi chó” thì trái lại; sẽ bị gãy lưng khi cúi rạp mình xuống. Và sau đó chắc chắn sẽ phải đi bằng đầu gối!

Những âm thanh cuồng nộ đã nổi lên – như trước đây đối với tên “người đuôi chó” Trần Trường, và 35 “trí thức đuôi chó” viết Thư Ngỏ gửi các lãnh đạo đảng CSVN.

Đó là tất cả những lý do khiến cuộc Cách mạng Hoa Lài đã chưa xảy ra ở Việt Nam.

Nhưng chưa xảy ra không phải là sẽ không xảy ra!

Những người cầm quyền của Đảng và Nhà Nước CSVN hiện nay cũng biết như thế. Do đó họ đã tìm mọi cách để đàn áp biểu tình. Và, chắc chắn máu sẽ phải đổ; bởi vì, qua kinh nghiệm, mọi người đều biết tự do phải mua bằng máu.

Máu của người dân VN chắc chắn sẽ phải đổ xuống cho tự do, dân chủ; nhưng một điều chắc chắn mọi người đều biết:

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG THỂ MÃI MÃI BỊT MIỆNG ĐƯỢC DÂN TỘC VIỆT NAM!

LÃO MÓC

tieng-dan-weekly.blogspot.com

No comments:

Post a Comment